It's me!!!

Học là học mà chơi là chơi^^

TRONG SÁNG:)

Cố gắng sống tốt không để phải hối tiếc về điều gì!!!

Hiển thị các bài đăng có nhãn Đời sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đời sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Khởi nghiệp không cần đến tài năng

Tài năng không phải là một yếu tố then chốt quyết định sự thành công của bạn khi khởi nghiệp.
Khởi nghiệp khó khăn của các tỷ phú Mỹ / Con đường tìm kiếm tỷ USD của các doanh nhân
Có rất nhiều người tài năng, nhưng không phải tất cả những người tài năng đều thành công, thậm chí nhiều người trong số họ đã thất bại.

Khởi nghiệp là con đường khó nhằn. Khi mọi việc trở nên quá rối rắm, hãy quay trở lại với những nguyên tắc cơ bản. Sau đây là một trong số những điều khá đơn giản, nhưng không phải ai cũng thấu hiểu và làm được.

Đúng giờ

Lần cuối bạn trễ giờ là khi nào? Cách đây một năm hay mới ngày hôm qua?

Tôi từng tham gia một chương trình hỗ trợ khởi nghiệp, theo mô hình Mentor – Mentee, các Start-up (người khởi nghiệp) sẽ được cố vấn bởi những doanh nhân dày dạn kinh nghiệm hơn. Nhưng điều khiến tôi trăn trở (mà lại không mấy ngạc nhiên) là ở buổi kết nối, gần như toàn bộ các Mentor (người cố vấn) đều có mặt đúng giờ, còn hơn một nửa các Start-up lại đi trễ.

Tôi đã tự hỏi có chuyện gì đang diễn ra ở đây vậy? Các Start-up bận rộn hơn cả Mentor và họ bận rộn đến nỗi không thể có mặt đúng giờ?

Ngày xưa khi  khởi nghiệp, cứ mỗi phút tôi sử dụng của người cố vấn, tôi đã phải chuẩn bị 10 phút trước đó để có đầy đủ những thông tin, số liệu, kế hoạch, giải pháp đề xuất. Công thức ở đây là: Thời gian bạn chuẩn bị cho cuộc gặp = Thời gian của cố vấn dành cho bạn  x 10 lần. Và hẳn nhiên, tôi hiểu rằng thời gian đó thay vì dùng để kiếm tiền, những cố vấn đã dành cho tôi vì họ muốn đóng góp tạo ra giá trị cho xã hội, tôi cần phải tôn trọng điều đó.

Có lẽ bạn sẽ nghĩ rằng: “Đi trễ chỉ là một chuyện nhỏ, tôi vẫn là người tốt”, thế nhưng nếu cứ tiếp tục giữ nguyên cách hành xử như vậy, uy tín của bạn sẽ bị tổn thất, “một lần thất tín vạn lần bất tin”, ai sẽ dám làm ăn với những người kém uy tín đây? Ai sẽ muốn giúp đỡ những người đã tự hạ thấp giá trị của họ và không tôn trọng người khác?

Kiên trì

Một anh chàng nọ nhảy vào kinh doanh nước uống soda, anh ta lập công ty và đặt tên sản phẩm của mình là 1UP. Thất bại! Anh ta bắt đầu lại và đặt tên là 2UP. Lại phá sản! Anh ta không từ bỏ, tiếp tục với cái tên 3UP. Tiếp tục thất bại! Lần này là 4UP, rồi 5UP và 6UP. Vẫn thất bại!

Bằng nghị lực của mình, anh ta dấn thân một lần nữa với tên gọi 7UP. Và ngày hôm nay chúng ta có loại nước ngọt 7UP bán trên toàn thế giới.

7UP thành công rực rỡ sau 6 lần thất bại. Thế còn những người khác khởi nghiệp bao nhiêu lần thì thành công?

3 lần: Steven Spielberg (đạo diễn phim Công viên khủng long, 3 lần đoạt giải Oscar) bị trường Đại học Southern California từ chối. Sau đó, ông bỏ học và trở thành đạo diễn lừng danh thế giới.

25 lần: Trước khi được xuất bản và thành công vang dội, quyển sách The 4 Hour Work Week của Tim Ferris bị các nhà xuất bản từ chối.

400 lần: Các công ty của Richard Branson thất bại trước khi ông thành lập đế chế Vigin Galactic.

1.009 lần: Colonel Sanders – người sáng lập ra KFC bị từ chối khi ông chào bán công thức gà rán.

1.500 lần: Sylvester Stallone bị từ chối khi ông chào bán kịch bản bộ phim Rocky.

5.126 lần: James Dyson bị thất bại khi tạo ra máy hút bụi đầu tiên.

10.000 lần: Thomas Edison bị thất bại khi tạo ra bóng đèn điện đầu tiên.

Đặc điểm chung của tất cả những doanh nhân khởi nghiệp thành công: Không bao giờ phản bội lại giấc mơ của mình.

Nỗ lực

Malcolm Gladwell – tác giả cuốn sách “Những kẻ xuất chúng” chia sẻ về “Quy tắc 10.000 giờ”, theo đó bất kỳ một ai đã trở thành vĩ nhân đều đã từng đầu tư 10.000 giờ trong cuộc đời của mình để tập trung rèn luyện chuyên sâu về phương diện mà sau này họ sẽ được đánh giá là một chuyên gia ở đẳng cấp thế giới. Điều đó đúng với cả Bill Gates, những nhà sáng lập Google, cho đến The Beatles, Beethoven, hay Mozart…

Bạn đã sử dụng 10.000 giờ cho việc gì? Việc sử dụng 10,000 giờ vào đúng vòng tròn lợi thế cạnh tranh của bạn cũng là điều hết sức quan trọng. Cho dù bạn có tố chất của tài năng, nhưng nếu không được trui rèn, tài năng cũng trở nên vô nghĩa. Sự nỗ lực sẽ chấp cánh cho tài năng của bạn.

Bill Gates nỗ lực đến 18 tiếng một ngày khi ông khởi nghiệp. Ngày hôm nay sau khi đã thay đổi thế giới lần thứ 1 với Microsoft, ông vẫn tiếp tục nỗ lực như vậy với một sứ mệnh khác: Thay đổi thế giới này thành một nơi tốt đẹp hơn với các hoạt động xã hội và từ thiện.

Bill Gates được đánh giá là một thiên tài, nhưng ông đã, đang, và sẽ nỗ lực mỗi ngày. Còn bạn thì sao? Nếu như tài năng của bạn không bằng Bill Gates, mà bạn còn không chịu nỗ lực bằng ông ấy, thì sự chênh lệch vị trí giữa bạn và Bill Gates ngày hôm nay có gì là không hợp lý? Và liệu ông trời có gì bất công với bạn hay không?
vnexpress.net

TÔI 24


- Ê mày, đi về nhớ là phải lợi hại hơn trước nghe chưa!
- Hà hà... yên tâm đi, zìa rùi tao "nhai đầu" mày trước tiên.

Đó là lời dặn dò của con bạn khi mình chuẩn bị cho chuyến du hí vào ngày mai của mình.
Lúc thời sinh viên muốn đi chơi đủ thứ nơi nhưng kẹt cái là không có tiền mà đi, bây giờ đi làm rồi, không dư giả là mấy nhưng ít nhất đó là số tiền mình kiếm được trong khoảng thời gian ngắn mình làm tại công ty đầu tiên từ khi ra trường đến giờ. Kể ra thì cũng một năm rồi chứ ít gì nữa.

Thời gian trôi nhanh thật, mới ngày nào còn chân ướt chân ráo vào công ty, giờ chân chưa có khô mà đã ra đi rồi. Ừ thì đành bước đi vậy, mặc kệ ai nghĩ mình như thế nào thì nghĩ, một khi đã quyết định thì khó mà cưỡng lại cái tính “bộp chộp” này của mình. Thôi mặc kệ, cứ bước tiếp, bước trên con đường mà mình thật sự có thể ăn cũng nó mà ngủ cũng là nó, tắm cùng nó, bla..bla.... Tất tần tật về nó thì mình mới có thể lâu dài với nó nữa.

Hồi hộp quá, sắp tới mình sẽ được đến những nơi được coi là thanh tịnh để lắng nghe con tim, lý trí của mình “la làng” ngay trong chính con người mình. Sau đó sẽ được đi chu du khắp những ngóc ngách, hẻm hóc để thưởng thức những món ăn mà mình rất chi là thích. Úi chà chà... nghĩ thui cũng thấy nước miếng cứ chảy ra ực ực.... Bún đỏ ơi, bánh khọt ơi, Nem nướng ơi, Gỏi khô bò ơi, Chè thái ơi, Trái cây dĩa ơi,... Hãy chờ tao nha! Tâm hồn ăn uống của mình nó cứ nhắc mình hoài, kiểu này sao ốm được đây chời.... Hic... “Khi nào em 45kg anh sẽ lấy em- Ox tui bắt chước cái câu truyện trên facebook rùi chèn ép tui vậy đây” Mặc kệ, GHÉT.... không lấy thì thôi! Chứ nghĩ sao mà từ 60kg mà quay lại 45kg như xưa được.

Bến đỗ cuối cùng của mình là nhà mình, về nhà nhất định mình sẽ cố gắng giúp ba mẹ thật nhiều: nào là móc quả cacao để luyện “nhất dương chỉ” để lên Sài Gòn không bị bắt nạt nữa. Mình sẽ chăm những chú lơn iu của papa mình tốt hơn để mí em đó làm vốn kinh doanh cho mình nữa chứ! Mình sẽ chăm dọn dẹp nhà cửa để con em mình nó chuyên tâm cho kì thi tốt nghiệp với đại học sắp tới nè. Úi chời ơi, sao mà nhiều quá nhưng mình sẽ cố gắng. Cố gắng hết mình vì gia đình thân iu của mình.

Sau khi kết thúc chuyến đi này, nhất định mình phải cố gắng hết sức mình để hoàn thành tất cả những mục tiêu trong năm này của mình. Mặc kệ những con người đã làm mình đau, mặc kệ những lời ra tiếng vào những những người rảnh rỗi, bla...bla...

TÔI – 24 tuổi, cái tuổi không phải lớn những cũng đến lúc phải có một tài chính ổn định, một tương lai tươi sáng rồi. Cố lên nhé TÔI ơi!




9 Câu hỏi nên "hỏi ngược" nhà tuyển dụng


Tự tin, hồ sơ hoàn hảo, trả lời tất cả các câu hỏi của nhà tuyển dụng…Tất cả cũng vẫn chưa đủ để có một cuộc phỏng vấn thành công. Trong khi đó, yếu tố quan trọng để các nhà tuyển dụng đánh giá cao các ứng viên chính là khả năng phản ứng và đặt câu hỏi ngược trở lại cho họ.

Hiện nay, hầu hết các ứng viên sau khi trả lời tất cả các câu hỏi của nhà tuyển dụng thường có khuynh hướng rất ngại hỏi lại các nhà tuyển dụng một phần vì sợ như thế là “thách thức” nhà tuyển dụng và như vậy là không hay phần là để đảm bảo độ an toàn cho chính bản thân mình.

Kerry Patterson, tác giả cuốn “Crucial Conversations” cho rằng: “Các ứng viên hiện nay chọn giải pháp im lặng và không có ý kiến gì khi đã trả lời xong hết các câu hỏi của nhà tuyển dụng bởi vì họ lo lắng nguy hại đến sự tín nhiệm, lo sợ sự “trả miếng” trong quyết định cuối cùng của người phỏng vấn. Và khi nhân viên đã chọn giải pháp này, thì họ vẫn cứ tiếp tục chấp nhận như thế cho đến khi buổi phỏng vấn kết thúc.”

Dù bạn có lặng thinh bởi vì bạn sợ những bối rối hay là bạn nghĩ rằng câu hỏi của mình chẳng có ý nghĩa gì lắm thì bạn cũng nên học cách đưa phản hồi và trình bày ý kiến của mình.

“Tôi có thể hiểu hơn về một người bằng các câu hỏi mà họ hỏi tôi hơn là thông qua những điều họ nói với tôi” Edith Onderick-Harvey, Giám đốc công ty tư vấn Change Dynamics Consulting nói. “Các câu hỏi về mục tiêu và ưu thế của doanh nghiệp, vai trò của bạn trong việc đạt được những mục tiêu này và yêu cầu phản hồi của sếp để thể hiện rằng bạn đã quan tâm đến sự nghiệp của mình, đến công ty chứ không phải chỉ có riêng công việc”. 

Dưới đây là 9 câu hỏi bạn có thể sử dụng để hỏi lại người phỏng vấn. Tất nhiên, bạn không nên yêu cầu họ trả lời tất cả bởi vì người phỏng vấn thường không có thời gian.


“Thành công của tôi được đánh giá như thế nào?”

Các nhân viên thường quên rằng thành quả của họ cần phải được đánh giá đúng mức trong công ty và so với các vị trí khác. Để biết được công việc của bạn có hiệu quả ra sao, bạn nên chia sẻ điều này với nhà tuyển dụng. Hãy thử tìm hiểu xem, liệu anh ấy có thích các con số không, hay là thích những kết quả, hay là muốn biết xem bạn đạt được những thành công đó như thế nào. Sau đó, dựa trên công việc sắp tới để bạn có thể bạn có thể đưa ra những ưu tiên cho câu hỏi.


“Tôi cần phát triển để được thăng tiến trong sự nghiệp ở vị trí nào?”

Câu hỏi này thể hiện cho nhà tuyển dụng thấy được rằng bạn có thể nắm chắc được tương lai cho mình và không chờ đợi ai đó giúp đỡ hoặc điều khiển. Nếu bạn có thể gắn những mục tiêu của mình, của công ty với những kinh nghiệm cần có của bạn chắc chắn sẽ thuyết phục được nhà tuyển dụng.


“Tôi có thể phát huy điểm mạnh gì của mình ở vị trí công việc này?”

Đừng quá quan tâm tìm kiếm những điểm yếu mà bạn quên đi những điểm mạnh của mình. Câu hỏi này không phải là lý do để tìm kiếm một lời khen từ phía nhà tuyển dụng mà nó là cơ hội để thể hiện với nhà tuyển dụng rằng bạn muốn hướng cho mình một con đường đi để mang lại hiệu quả công việc cao nhất.


“Những đánh giá về thành quả được quản lý như thế nào và ai là người phụ trách công việc này?”

Các câu hỏi cơ bản như kiểu này thực sự quan trọng đối với thành quả của bạn. Hãy chắc chắn rằng bạn biết được mình được đánh giá kết quả theo cách nào, mức độ thường xuyên ra sao hoặc là chúng có ảnh hưởng đến nhiệm vụ hằng ngày của bạn như thế nào.


“Để phát triển, tôi có những lựa chọn nào?”

Mặc dù bạn có thể nghĩ rằng câu hỏi này không thích hợp trong buổi phỏng vấn xin việc nhưng thực sự nó có giá trị trong vài năm sau đó nếu bạn được tuyển dụng. Bạn cần biết rằng, bất cứ lúc nào cũng có rất nhiều cơ hội cho bạn nếu bạn muốn thăng tiến. Một khi bạn biết được sự lựa chọn của mình, bạn có thể quyết định xem bước đi tiếp theo của mình là gì và nó có phù hợp cho vị trí mới này không hay là cần phải tìm kiếm một công việc khác trong tương lai.


“Tôi hiểu điều này có đúng không?”

Khi bạn nhận một dự án nào đó, bạn phải chắc rằng mình thấu hiểu nhiệm vụ và vai trò của bạn trong đó là gì. Hãy hỏi sếp để chắc chắn bạn hiểu được mọi điều và hiểu những dự định của anh ấy. Nếu bạn đặt ra câu hỏi không đúng, bạn có thể bị lệch ra khỏi con đường sự nghiệp của mình.


“Tôi có thể làm gì để giúp anh?”

Câu hỏi đơn giản này thực sự quan trọng nhưng thường bị lãng quên. Thậm chí nếu bạn không thể, nhà tuyển dụng sẽ chú ý đến những đề nghị của bạn. Bao giờ cũng vậy, nhà tuyển dụng luôn muốn các ứng viên thể hiện sự nhiệt tình của mình trong công việc.


“Điều gì ưu tiên quan trọng nhất mà bây giờ tôi phải làm?”

Người phỏng vấn thường không hỏi bạn câu hỏi này bởi vì chưa dám chắc các nhân viên sợ có khả năng. Thực sự thì câu hỏi này thể hiện sự quan tâm của bạn về trách nhiệm và mục tiêu công việc. Khi bạn có một số dự án và sếp lại giao cho bạn nhiều hơn khối lượng công việc bình thường thì bạn phải biết cách để giảm bớt khó khăn đó.

Nhớ rằng, mọi nhà tuyển dụng đều muốn nghe các nhân viên nói rằng họ quan tâm đến việc tìm mọi cách để công ty phát triển.


“Tôi có thể đảm nhiệm công việc này chứ?”

Có rất nhiều nhân viên ngại quan tâm đến thái độ của các nhà tuyển dụng và luôn để cho họ quyết định chứ không bao giờ dám thẳng thắn chủ động đề nghị quyết định. Tuy nhiên, nhà tuyển dụng luôn chọn những ứng viên có thể dám đảm bảo nhận công việc này chứ không chờ đến bốn chữ “anh (chị) được tuyển dụng”. 
(Sưu tầm)

Những quán cà phê chụp ảnh cưới ở Sài Gòn

Nhiều đôi uyên ương chọn không gian quán cà phê với những trang trí trẻ trung, hiện đại để chụp ảnh cưới.

Báo Ngôi Sao sẽ gợi ý cho bạn một số quán cà phê đẹp, đủ rộng rãi để đôi uyên ương tạo dáng, chụp ảnh cưới:

1. Cà phê Cưới - Số 466/49 Lê Văn Sỹ, phường 14, quận 3

Quán có không gian nhiều màu sắc, có những bó hoa xinh để các cặp đôi có thể sử dụng khi chụp ảnh. Các vật dụng trong quán đa phần làm bằng gỗ màu tươi sáng, phù hợp với việc chụp ảnh cưới.


Không gian quán ngập tràn trong sắc màu hạnh phúc. Ảnh: Tiêu Phong



Nhiều đôi uyên ương đã tới đây chụp ảnh cưới.


2. Cà phê Country House - Số 18C Phan Văn Trị, phường 10, quận Gò Vấp

Quán có không gian sân vườn rộng, có nhiều góc để chụp ảnh. Đặc biệt, quán có một mô hình khối xay gió lớn ấn tượng và đây cũng là nơi được các đôi uyên ương nhiều nhất. Country House cũng có nhiều hoa cỏ, cây xanh, tạo vẻ đẹp gần gũi, tự nhiên.

Ngoài khu vực ngoài trời, quán cũng trang trí không gian trong nhà theo phong cách trẻ trung, hiện đại với nhiều khung ảnh xinh xắn.


Bộ ảnh "Gia đình có anh và có em" 


Bộ ảnh "Bờ vai anh"



Bộ ảnh"Góc trời yêu thương"


3. Cà phê Me - Số 8A Lương Hữu Khánh, quận 1

Quán có nhiều món đồ nhỏ xinh xắn, có thể trở thành đạo cụ chụp ảnh cưới. Nơi đây được trang trí theo phong cách châu Âu, có góc lãng mạn như Paris, có nơi đậm chất yên bình của nước Anh...


Những bức tranh với đặc trưng các nước châu Âu như xe buýt hai tầng ở Anh, tháp Eiffel ở Pháp.


4. Cà phê Miền Đồng Thảo - Số 221A Nguyễn Trọng Tuyển, phường 8, quận Phú Nhuận

Quán là trên một khu đất rộng, có sân vườn, dòng suối nhỏ và cả những căn gác xinh xắn để chụp ảnh. Bạn nên đến đây chụp ảnh từ sáng sớm hoặc chiều muộn, để vừa đỡ nắng, vừa vắng khách.


Một phần nhỏ trong không gian lãng mạn của Miền Đồng Thảo. Ảnh: Linh Phạm


5. Cà phê Delizia - Số 83D Trần Kế Xương, phường 7, quận Phú Nhuận

Delizia có ba tầng, mỗi tầng là một phong cách riêng. Ở tầng 3, bán còn có một mảnh sân nhỏ, nơi trồng nhiều loại cây, đặt nhiều giỏ hoa xinh xắn. Đây cũng là một ít quán cà phê cho khách hàng chụp ảnh miễn phí.


Góc nhỏ lãng mạn của Delizia.



Tầng một của quán với tông màu xanh chủ đạo.


6. Gác Hoa cà phê - Số 92/17 Phạm Ngọc Thạch, quận 3

Chủ quán mong muốn quán là một vườn hoa tươi thực sự nên đã bày trí nhiều loại hoa khác nhau, cũng nhờ vậy mà không gian quán luôn tươi tắn, xinh đẹp.



Bộ ảnh "Tình yêu đơm hoa"


7. Quán sinh tố Quỡn - Đường Trần Văn Trà, phường Tân Phú, quận 7

Quán gây chú ý bởi chiếc bảng thực đơn sinh động và những bộ bàn ghế màu trắng xinh xắn đặt ngay trước cửa để các cô dâu chú rể tạo dáng. Quán nằm trong không gian cây xanh giữa quận 7 nên các cô dâu có thể chụp cận cảnh trong quán hoặc chụp xa để lấy những hàng cây xanh mát.


Ảnh: Kevin Ngô.


Lưu ý khi chụp ảnh ở quán cà phê:

- Trước khi đến, bạn cần liên hệ trực tiếp với chủ quán để hỏi rõ về chụp ảnh
- Để không ảnh hưởng đến việc kinh doanh của quán, bạn nên chụp vào buổi sáng
- Mỗi quán sẽ có cách tính phí chụp ảnh khác nhau, dao động trong khoảng 300.000 - 500.000 đồng mỗi lần.
- Vnexpress -

Đi nhiều, viết nhiều để trở thành nhà báo giỏi

Tôi xông pha, rong ruổi cùng các đoàn tình nguyện đến với vùng miền để tìm hiểu phong tục tập quán cũng như đời sống của người dân. Tôi tận dụng mọi cơ hội để viết khi có thể, từ chuyện của anh chiến sĩ biên phòng, chuyện các em vùng cao Hà Giang bị lừa bán sang Trung Quốc...

Tôi có năng khiếu văn chương từ nhỏ, người đã phát hiện ra tố chất đó không ai khác chính là ba tôi. Cũng chính ba đã khơi dậy niềm đam mê, khát khao được viết và trở thành một nhà báo thực thụ trong tôi. Đó có lẽ là điều may mắn nhất trong cuộc đời tôi.

Ba cho tôi tiếp xúc với nhiều loại sách rất sớm, từ truyện cổ tích Việt Nam chọn lọc đến truyện cổ Grim. Gia đình tôi lúc bấy giờ lại quá khó khăn, ba ngoài công việc chính là làm ruộng còn đi phụ hồ thêm ở thị trấn; mẹ tôi đi đồng nát. Nhưng bấy nhiêu “đồng lương” ít ỏi đó cũng không kham nổi 8 miệng ăn trong nhà.

Những cuốn sách ba mang về cho tôi, giá tiền có thể đổi ngang gần 5 kg gạo. Vẫn biết là có nhiều lúc mẹ xót xa với việc ba mua sách đọc cho tôi nhưng ba vẫn giữ nguyên lập trường của mình “cho dù đói ăn, đói mặc nhưng nhất quyết không để các con đói đọc”.

Vận dụng những điều đã đọc, ngẫm nghĩ từ sách, tôi làm các bài kiểm tra, bài thi môn Văn với số điểm rất cao. Văn tôi thường được các thầy cô phê là "chân thực và có cảm xúc”. Tôi vẫn không ngừng đọc và đọc sách hàng ngày như một thói quen đã ngấm sâu vào trong người tôi như miếng ăn, giấc ngủ vậy.

Năm tôi học lớp 7, trường bắt đầu có thư viện, khỏi phải nói tôi vui như thế nào. Mặc dù thư viện chưa đa dạng các đầu sách tạp chí như bây giờ, nhưng cũng đủ thỏa mãn niềm đam mê đọc trong tôi. Đều đặn tuần hai buổi tôi đến thư viện để đọc sách. Tôi tiếp xúc được với các loại báo dành cho thiếu nhi, đọc những bài viết của các bạn cùng lứa tuổi tôi thấy các bạn thật giỏi giang. Một ý tưởng lóe lên trong đầu tôi lúc đó là sẽ viết bài gửi báo.

Nhưng việc viết báo không dễ như tôi tưởng. Những lá thư tôi gửi đều đặn đến tòa soạn biệt tăm vô tích không có hồi âm. Tôi bắt đầu dừng việc viết báo của mình, ngẫm nghĩ cho sự thất bại đó. Nguyên nhân khiến các bài báo của tôi không được đăng là do đề tài viết quá cũ, đã có người khai thác trước đó, không sát với đời sống học đường.

Tôi bắt đầu chú ý hơn đến cách diễn đạt. Tôi mạnh dạn đến nhà cô giáo dạy văn nhờ cô tư vấn và nhận xét cho bài viết của mình. Tôi sướng ran người khi cô ủng hộ nhiệt tình việc viết báo của tôi. Cô hướng dẫn tôi tận tụy từ cách ngắt câu, đặt dấu câu sao cho hợp lý và cách chọn đề tài viết sao cho sát thực nhất đối với đời sống học đường.

Một buổi chiều nọ khi đang trở về từ thư viện, tôi nhận được bưu phẩm từ chú đưa thư. Trên tay tôi là phong bì có in hình logo của báo Thiếu niên tiền phong kèm giấy lĩnh nhuận bút 70 nghìn đồng. Tim tôi như ngừng đập, mắt tôi như mờ đi khi cầm trên tay số báo TNTP 16 năm 2002. Cái tên tôi nằm ngay ngắn dưới góc bài viết trên trang báo, tôi hạnh phúc vô cùng. Bài báo đầu tiên được đăng ấy tạo động lực cho tôi tiếp tục viết và viết. Tên tôi xuất hiện đều đều trên báo và tôi đã có một khoản nhuận bút khá khá để dành mua sách.

Những lá thư từ chị biên tập gửi về động viên, khuyên tôi càng cố gắng hơn nữa. Tôi chuyển qua viết cho các mảng đề tài như phóng sự, tản văn và cả làm thơ nữa. Bài tôi càng được đăng thường xuyên hơn. Tôi bắt đầu thấy mình có dấu hiệu mắc bệnh “ngôi sao”, tôi kênh kiệu khi nói chuyện với mọi người.

Tôi viết những vấn đề nóng bỏng và thiếu sự thật về ngôi trường mình đang học vì đơn giản lúc đó tôi nghĩ đã tạo được dấu ấn, thiện cảm đối với các anh chị biên tập viên trong tòa soạn thì các anh chị sẽ tin tôi tuyệt đối, với lại tôi ở xa thế này thì ai có hơi đâu mà kiểm chứng thông tin chứ.

Bẵng đi một tuần tôi nhận được điện thoại của tòa soạn và yêu cầu tôi nói rõ sự thật về vấn đề mà tôi đã viết trong bài. Tôi bắt đầu thấy hoang mang và thú nhận những điều tôi viết là sai sự thật. Bên kia đầu dây tôi thấy giọng chị biên tập buồn buồn “Cũng may bài báo chưa đăng lên, viết báo trước hết là cần sự trung thực em ạ”. Đó là một bài học quý báu cho tôi đến tận bây giờ.

Tôi mang ước vọng làm báo của mình vào đời. Cuối năm lớp 12 tôi đăng ký vào trường Nhân văn khoa Báo chí và đã đỗ. Tôi biết rằng đây mới chỉ là sự khởi đầu của con đường ước mơ mà tôi đang lựa chọn. Tự nhủ mình không được ngủ quên trên chiến thắng, tôi lao vào học để lấy kiến thức và không ngừng rèn luyện để trở thành một nhà báo thực thụ.

Năm đầu tiên của đại học, để nâng cao thêm kỹ năng viết của mình, ngoài cộng tác cho một số tờ báo quen thuộc tôi còn đăng ký vào ban biên tập bản tin của trường. Quá trình làm việc cùng các anh chị khóa trên, các thầy cô kinh nghiệm thực sự tôi đã có một vốn về làm báo kha khá. Học báo, làm báo cũng giúp tôi càng có nhiều thú vui hơn. Tôi thấy mình nhanh nhạy hơn khi tiếp xúc một đề tài, một sự kiện, hiện tượng.

Tôi siêng viết hơn, tập thói quen viết hàng ngày. Mỗi ngày nếu không viết được một cái gì đó trong tôi bứt rứt vô cùng cho dù đó chỉ là một mẩu tin nhỏ, cho dù nó có thể không được đăng báo. Viết xong tôi đưa cho bạn bè đọc, những lời góp ý chân thành của họ giúp tay viết của tôi được cứng hơn. Biết bao đêm tôi ngồi hàng giờ để xâu lại các sự kiện, các mẩu tin cóp nhặt được trong ngày để viết thành một bài viết hoàn chỉnh mà không thấy mệt.

Tôi xông pha, rong ruổi cùng các đoàn tình nguyện đến với các vùng miền để tìm hiểu phong tục tập quán cũng như đời sống của người dân trên khắp tổ quốc. Tôi tận dụng mọi cơ hội để viết khi có thể, từ chuyện trường lớp, chuyện của anh chiến sỹ biên phòng, chuyện các các em vùng cao Hà Giang bị lừa bán sang Trung Quốc, chuyện thầy giáo trẻ tình nguyện lên vùng cao dạy chữ. Tất cả được tôi ghi chép cẩn thận và hoàn thành bài viết gửi về cho tòa soạn các báo.

Tính tôi cầu toàn, tôi muốn trở thành một nhà báo đa-zi-năng, đến với nghề tôi làm được nhiều lĩnh vực. Tôi muốn có được ngòi bút sắc sảo giống như nhà báo Ngô Bá Lục chuyên viết về đề tài giải trí, muốn có sự thông minh, sắc sảo, sáng tạo, nhạy bén với thực tế nghề nghiệp của nhà báo Tạ Bích Loan.

Với tôi bây giờ chỉ mới là bắt đầu, tôi luôn giữ trọn niềm đam mê, nghiêm túc, nhiệt thành với nghề. Để sống trọn với nghề và trở thành một nhà báo thực thụ tôi không ngừng đi và viết mỗi ngày. “Cuộc sống là một chuỗi những bài học quý giá mà chỉ khi thật sự trải nghiệm, bạn mới hiểu hết ý nghĩa của nó”, Ralph Waldo Emerson đã nói.

Mỗi lần nghĩ về nghề báo tôi càng thấm câu nói chân thành của nhà báo Hữu Thọ trong buổi giao lưu nghệ thuật với sinh viên báo chí: “Người nào tìm sự nhàn hạ trong nghề nghiệp thì xin đừng làm báo. Nếu tìm đến với nghề báo vì thích nổi tiếng hay để kiếm được nhiều tiền thì bạn không có cơ hội trở thành nhà báo thực sự. Bạn sẽ bị đào thải".


Cao Ngọc Quỳnh
( VNEXPRESS)

Dạy con như 'cha đẻ' tập đoàn Sony




Masaru Ibuka, doanh nhân nổi tiếng người Nhật, cha đẻ tập đoàn Sony là người rất tâm huyết với sự nghiệp giáo dục con trẻ, đặc biệt là giáo dục tài năng sớm.  

Từ những điều mà ông chia sẻ trong cuốn “Sau ba tuổi thì đã muộn”, ta có thể rút ra nhiều bài học bổ ích.
5 bước thực hành yêu thương

Theo Masaru Ibuka, để con trẻ có thể phát triển tốt, cha mẹ không nhất thiết phải sắm cho chúng các loại đồ chơi hiện đại đắt tiền, cũng chẳng cần nghiền ngẫm các phương pháp giáo dục cao siêu hay tham gia một khóa học đặc biệt nào cả. Thứ duy nhất mà cha mẹ cần làm đó là hãy dành nhiều thời gian hơn để yêu thương con. Và tình yêu thương đó có thể “diễn giải” thành 5 bước cơ bản dưới đây:  

1. Siêng năng bế ẵm, âu yếm con. Việc tiếp xúc, gần gụi với thân thể cha mẹ không chỉ giúp ươm “mầm lương tri”, lòng trắc ẩn, sự nhạy cảm trong bé mà còn tác động rất tích cực lên trí thông minh của “thiên thần nhỏ”. Cho bé ngủ chung giường và thường xuyên ôm ấp bé thực ra không hề làm hư bé như nhiều người vẫn nghĩ. Sự trìu mến dành cho trẻ nhỏ chính là nền tảng tốt nhất để các bé phát triển lành mạnh.

2. Tạo môi trường thuận lợi cho sự phát triển của con. Điều đó không có nghĩa là phải trang bị cho ngôi nhà của bé thật tiện nghi và đầy ắp đồ chơi xịn. Khi quá tiện nghi, bé sẽ ít động não hơn, và khi có quá nhiều đồ chơi bé sẽ bị phân tâm, khó tập trung. Ví như chỉ có một chú gấu bông thì bé sẽ “nghiên cứu” nó thật kỹ và cố nghĩ ra thật nhiều trò để chơi cùng nó. Nhưng nếu có cả một bầy thú nhồi bông, búp bê, siêu nhân… vây quanh thì bé sẽ không dừng lại lâu với món nào để “tư duy” kỹ lưỡng cả. Ngoài ra, để trẻ có thể phát triển lối tư duy khác biệt, tích cực, bạn chớ vội mua ngaycho con những thứ mà con thích. Cứ để con thiếu thốn một chút thì trí tưởng tượng của con càng có cơ hội bay bổng. Đôi giày sành điệu của mẹ có thể biến thành một cặp… chiến xa. Còn thùng đồ sửa xe của bố ư? Có thể được bé hình dung như một tòa lâu đài đầy bí hiểm. 

3. Trao cho con chì màu, đất nặn càng sớm càng tốt! Tất cả những gì mà trẻ tự tạo ra bằng đôi tay của chính mình – vẽ, nặn, tô, hay thậm chí là xé tan, đập nát thứ gì đấy… thì cũng giúp trí thông minh và bản năng sáng tạo của trẻ phát triển. Và phụ huynh đừng nên liên tục phê bình, chỉnh đốn con kiểu như: “Cầm bút cao cao lên nào!”, “Không được dùng tay trái”, “Sao mặt trời lại màu tím, màu đỏ chứ”…. Vì như vậy ta chỉ cản trở sự sáng tạo của trẻ mà thôi. Nhân tiện xin nói thêm là việc sử dụng tay trái hay tay phải đều có tác dụng như nhau trong việc tăng cường khả năng của bộ não ở trẻ nhỏ.


4. Thường xuyên đọc sách cho con nghe và dạy con học thuộc thơ. Bộ nhớ của các bé lên ba có thể lưu giữ cả trăm bài thơ ngăn ngắn và càng được rèn luyện nhiều thì bộ nhớ ấy càng… mênh mông hơn. Ban đầu bé có thể ngắc ngứ mãi không đọc trôi một câu thơ, nhưng dần dần bé có thể làu làu cả một tập thơ vài chục rồi vài trăm bài. Ngoài tác dụng luyện trí nhớ, việc đọc thơ còn đem cho bé niềm hứng khởi đối với thơ ca, bồi dưỡng cho tâm hồn bé thêm phong phú.
Tất cả những gì  mà trẻ tự tạo ra bằng đôi tay của chính mình – vẽ, nặn, tô, hay thậm chí là xé tan, đập nát… thì cũng giúp trí thông minh và bản năng sáng tạo của trẻ phát triển.

5. Khi bé đã biết đi, hãy dắt bé đi dạo thay vì đặt bé trong xe nôi. Lý do là đi bộ trên đôi chân của chính mình sẽ kích thích trẻ tư duy tốt hơn. Chẳng phải ngẫu nhiên mà nhiều nhà bác học, nhà văn nhiều khi bị “bí” ý tưởng hay “tụt” cảm hứng đã đứng lên đi bộ loanh quanh và ý tưởng bỗng dưng lại xuất hiện, cảm hứng đột nhiên quay về.

Lớn lên cùng đại gia đình
Theo Masaru Ibuka, lý tưởng nhất đối với trẻ con là được lớn lên trong một đại gia đình với nhiều thế hệ. Sự hiện của ông bà, cô dì, chú bác, anh chị em tạo ra một môi trường xã hội tuyệt vời cho sự phát triển của trẻ nhỏ. Bản thân Masaru đã từng dành rất nhiều thời gian, tâm sức cho đứa con trai bị bệnh bại não của mình. Ông cho rằng trong gia đình, người cha chỉ làm trụ cột kinh tế thôi chưa đủ mà còn phải là nhà giáo dục thực sự đối với các con và ông kêu gọi các ông bố hãy đi tiên phong trong sự nghiệp giáo dục con cái.
Phương pháp của “ông Sony” từng bị phản đối vì quan điểm dùng hình phạt thể chất đối với trẻ dưới ba tuổi nhưng Masaru Ibuka lý giải rằng trẻ cần được đưa vào nề nếp từ lúc chưa đầy một tuổi, vì đến ba tuổi thì ở trẻ đã hình thành lòng tự trọng và việc quở mắng hay dùng roi vọt lúc ấy sẽ rất nan giải, thậm chí là vô nghĩa.
Tuy nhiên, Masaru Ibuka cũng nhấn mạnh rằng không bao giờ nên dùng những hình phạt khiến trẻ cảm thấy bị sỉ nhục và nảy sinh lòng thù hận. Và nói chung, đối với con trẻ thì khen ngợi, khích lệ luôn cần được ưu tiên, còn trừng phạt thì hãy giảm thiểu. Đặc biệt là đừng bao giờ trách phạt, đánh mắng trẻ trước mặt người khác. Bạo hành và sỉ nhục không bao giờ có thể là bạn đồng hành với sự phát triển của trí tuệ. Chỉ có sự ham mê hiểu biết và niềm vui khám phá mới có thể giúp trẻ vươn đến những chân trời mới của tri thức.
Theo 
http://vn.nang.yahoo.com/d%E1%BA%A1y-con-nh%C6%B0-cha-%C4%91%E1%BA%BB-t%E1%BA%ADp-%C4%91o%C3%A0n-sony-170000218.html

Rèn luyện trí nhớ



Rèn luyện trí nhớ 

Trí nhớ của mỗi người làm việc theo các kiểu riêng của nó. Có bạn chỉ cần nghe giảng bài là nằm chắc nội dung nhưng có bạn cứ phải đọc to nhiều lần mới nắm được vấn đề. Đặc biệt có bạn chỉ cần đọc một hai lần là có thể thuộc cả bài thơ dài…




Các nhà khoa học tâm lý chia trí nhớ thành 3 loại chính:


- Trí nhớ hình tượng: hương vị mặn ngọt, nóng lạnh, hình bóng…


- Trí nhớ cảm xúc: là một dạng đặc biệt, vì cùng chứng kiến một sự kiện nhưng mỗi người thường có cảm xúc không giống nhau.


- Trí nhớ logic: nhớ theo tư duy, suy luận logic.


Ba dạng trí nhớ tồn tại đồng thời, tuy nhiên tùy theo thời kỳ sinh học mà loại này chiếm ưu thế hơn hai loại kia. Dạng trí nhớ hình tượng và logic giữ vai trò quan trọng nhất ở tuổi học sinh. Bởi lẽ, tất cả những gì liên quan tới kiến thức toán, lý, hóa, văn… đều gắn bó với trí nhớ logic, với sự hổ trợ của trí nhớ hình tượng.


Có những học sinh thích lặng lẽ học bài một mình, đó là những bạn có trí nhớ hình tượng phát triển. Ngược lại có những bạn ít đọc sách, chủ yếu nghe giảng và thích học nhóm, trao đổi với bạn bè. Điều đó cho thấy chúng ta thường chỉ thích chọn và luyện cho mình một dạng trí nhớ mà bỏ phí những khả năng ghi nhớ khác.


Để tăng cường trí nhớ, đầu tiên chúng ta phải biết cách xoá bỏ những thông tin không có ý nghĩa, hoặc cố nhớ một cách máy móc những thứ mình không hiểu. Thật ra, với những "hiểu biết" không có tác dụng gì thì không cần nhớ và các "tri thức" nếu chưa hiểu rõ mà nhớ thì cũng chẳng có tác dụng gì.


Như vậy, để nâng cao trí nhớ, phải hiểu những nội dung tri thức học được, đây là điều hết sức quan trọng. (Đọc  thêm: Mẹo học để hiểu và nhớ bài).


Có lẽ sẽ có người phản đối rằng: để đối phó với các kỳ thi không thể không dùng đến những cách nhớ này. Hẳn nhiên, việc giáo dục của các trường học hiện nay buộc học sinh thường phải dùng cách nhớ máy móc chỉ với mục đích thi cử, xong rồi quên. Rõ ràng, cách ghi nhớ máy móc không hề mang lại kết quả tốt.

Vì thế, để có bản lỉnh cao cường về trí nhớ, học đâu nhớ dấy, bạn hãy rèn luyện trí nhớ- tài sản vô giá của bạn. Sau đây là những lưu ý để cho bạn áp dụng cả 3 loại trí nhớ: Hình tượng (nhìn), logic (nghe) và cảm xúc.


1) Ôn tập: Ôn tập là mẹ của trí nhớ, lập đi lập lại nhiều lần sẽ tạo thành mối liên hệ thần kinh bền vững trong não bộ, từ đó để lại dấu vết sâu đậm trong trí nhớ. Nhưng học thuộc mà không hiểu thì cũng sẽ bị quên. Vì vậy, ôn tập cần phải đủ hai phần: Hiểu sâu và nhớ kỹ.


2) Cần hiểu rõ mục đích ghi nhớ: Trong một thực nghiệm, người ta đưa cho học sinh hai loại tài liệu dài và khó như nhau, dặn: ngày mai sẽ kiểm tra tài liệu A và tài liệu B thì hai tuần nữa. Sau đó, cả tài liệu A và B đều kiểm tra sau hai tuần, kết quả cho thấy hiệu quả ghi nhớ của tài liệu B cao hơn rất nhiều tài liệu A. Rõ ràng, đề ra nhiệm vụ “cần phải nhớ lâu” có tác dụng rất lớn đối với trí nhớ. Vì thế, khi tạm thời ghi nhớ để đối phó với thầy cô hoặc để đi thi, quả nhiên ngay lúc ấy có thể nhớ nhưng rất chóng quên, chính là do không có mục đích ghi nhớ lâu dài.


3) Cần tích cực hoạt động thực tế: Luôn quan sát, nắm bắt thông tin, tổng hợp thành quy luật. Vì nó có tác dụng nâng cao hiệu quả ghi nhớ. Ví dụ: học lý-hóa cần tự tay làm thí nghiệm, học địa lý cần kẻ bảng, vẽ hình.


4) Cần hiểu rõ ý nghĩa nội dung ghi nhớ: Hiệu quả của hiểu và nhớ bài thường cao hơn ghi nhớ máy móc rất nhiều. Riêng đối với những tài liệu khô khan như niên đại, số liệu, thuật ngữ…, ta cố gắng tạo ra mối liên hệ hoặc ý nghĩa nhân tạo để giúp cho dễ ghi nhớ (liên tưởng).


5) Sắp xếp hợp lý: Cùng một số lượng tài liệu, nhất là khi tài liệu quá dài, nếu ta cứ học từ đầu đến cuối, sẽ lâu thuộc hơn so với cách học chia đoạn, rồi cuối cùng tổng hợp lại.


6) “Tính chất” ảnh hưởng đến tài liệu ghi nhớ: Sẽ rất dễ nhớ hơn với các tài liệu trực quan, hình tượng, giàu cảm xúc, có vần điệu… Vì thế, hãy sưu tầm hoặc tự soạn những định lý toán, những bài ngữ pháp, dưới các dạng ca dao, hò vè (chơi mà học) … dễ học, dễ thuộc lại nhớ lâu.


Hiểu và áp dụng những lưu ý cho cả ba loại trí nhớ trong việc học tập, tuân thủ những quy luật khoa học của trí nhớ, có như vậy bạn sẽ đạt được kết quả mỹ mãn. Không những thế, vì trí nhớ là một tư duy khoa học còn sẽ theo ta suốt cả cuộc đời hoạt động, nên dù bạn đã có hoặc chưa có “trí nhớ tốt”, xin bạn hãy tiếp tục rèn luyện, không bao giờ là muộn cả.
Nguồn: kienthuckinhte.com

8 Món quà không mất tiền mua

Có những món quà mà bạn không cần phải tốn tiền mua. Có những món quà mà bạn luôn muốn được nhận. Có những món quà mà người khác chờ đợi bạn tặng.



1. Món quà từ sự lắng nghe
Khi bạn thực sự lắng nghe, bạn chú ý, không ngắt ngang, không mơ màng, chỉ lắng nghe để cảm nhận về thấu hiểu. Đó là món quà vô giá thứ nhất bạn có thể dành cho người khác đặc biệt là những người thân yêu của mình.
2. Món quà từ sự trìu mến
Hãy thể hiện sự trìu mến với những người thân yêu bằng những lời nói ân cần và cử chỉ trìu mến, bạn sẽ thấy những điều kỳ diệu.
3. Món quà từ sự vui tươi
Hãy cắt những biến họa, chia sẻ những mẩu chuyện cười và những tin vui nhộn cho các cộng sự và người thân. Họ sẽ hiểu và cảm nhận rằng bạn luôn muốn chia sẻ niềm vui và do đó họ sẽ dành cho bạn những điều to lớn hơn.
4. Món quà từ những mẩu giấy viết tay
Hãy viết ra từ những lời chân thật, dù rất ngắn, nó có sức mạnh phi thường đấy, dù nó là dòng chữ “Cảm ơn bạn đã giúp đỡ tôi” hay “Xin lỗi vì mình đã quá nóng với bạn”. Hay thậm chí một bài thơ hay một lời khuyên đẹp. Chính những điều nho nhỏ đó, có thể đi suốt cuộc đời ta.
5. Món quà từ sự khen ngợi
Sự ngợi khen thật lòng có sức mạnh không ngờ, đó có thể là “Chiếc áo đỏ thật tuyệt với bạn!” hay “Một bữa ăn rất ngon!” có thể đem lại niềm vui cho người khác suốt cả ngày.
6. Món quà từ sự giúp đỡ
Mỗi ngày hãy chủ động làm một vài điều tử tế, bạn sẽ thấy cuộc sống thật vui vẻ và nhẹ nhàng.
7. Món quà của sự yên tĩnh
Hãy luôn nhạy cảm về điều này và để sự yên tĩnh cần thiết cho người khác cũng như có những lúc bạn cần sự yên tĩnh ấy.
8. Món quà từ sự thân thiện
Hãy vui vẻ nói “Xin chào”, “Khỏe không?”, “Mọi việc ổn chứ?”… những điều thật dễ dàng để nói nhưng sẽ đọng lại hình ảnh tốt của bạn nơi người thân.
Hãy tặng những món quà này cho những người xung quanh bạn, hàng ngày...
                                                                                                                                                                                                                                                                                                                   (Sưu Tầm)